Chiếc xe đạp – kỷ ức thời thơ ấu

Hiện nay có rất nhiều phương tiện giao thông đang rất phát triển như xe máy, ô tô, máy bay, tàu hỏa và bây giờ Hà Nội đang có tàu điện trên cao. Tuy nhiên, xe đạp là phương tiện đặc biệt nhất đối với mình, xe đạp gắn liền với bao ký ức thời thơ ấu của mình và mọi người.  

Khi còn nhỏ, đám trẻ con nhà quê đâu có xe đạp, tự cắp sách tới trường đi bộ tới vài cây số. Chẳng bao giờ chúng đi đường thẳng cả mà cứ tìm đường mòn, đường tắt mà đi. Thấp thoáng đâu đó có mấy cu cậu nhấp nhô trên những bờ ruộng lúa xanh mơn mởn vào tháng giêng hay tháng sáu khi những người nông dân mới cấy vụ mới. Cũng đôi khi thấy chúng nhễ nhại vã mồ hôi bước vội qua các bờ mương vào những ngày tháng 5 oi bức hay tháng 8 hiu hiu gió với màu lúa chín vàng khắp nơi nơi trên những cánh đồng. Cũng có khi, mấy đứa đi bộ qua con đường mòn nào đó, có cơ hội ‘ghé thăm’ vườn ổi, vườn trồng cây nào đó. Mùa hè cũng là thời gian và không gian lý tưởng cho bọn nhóc tụ hợp lại chơi trốn tìm,… đợi về đúng khi bữa cơm trưa đã được bố mẹ dọn sẵn. Từng đoàn, từng nhóm cứ đi bộ mãi với nhau, chơi mấy trò trẻ con thật ngộ nghĩnh. Rồi chúng nó cũng có khi bất hòa và bắt đầu tìm kiếm đồng minh, loại trừ một thành viên nào đó vì trái ý hoặc có những hành vi không mong đợi. Lớn hơn một chút rồi, mấy đứa bắt đầu đi xe đạp…

Ở nhà, hý hửng tập xe, vòng quanh sân, quanh ngõ, ngã siêu, ngã vẹo. Thế rồi cũng biết đi cơ đấy, chỉ cần những lần đâm xe xuống ao, xuống sông là nhớ cả đời. Mọi người vẫn hay gọi xe nam thường dành cho nam giới (là loại xe đạp có khung hình tam giác) và xe nữ dành cho phái còn lại (kiểu xe đạp mini). Nhìn bộ dạng khom lưng, cong mông, gồng chân và nghiêng người cố gắng đạp mà chẳng nhịn được cười. Thấp bé vậy làm sao cu cậu trèo lên yên xe được. Giải pháp là thò chân qua một bên, eo áp vào khung xe, cứ lổm nghổm đạp và đạp. Mà toàn đứng đạp xe chứ có bao giờ ngồi đi xe đạp. Cứ nhìn bạn bè có xe đạp đi học là cu cậu thèm lắm, nhưng chỉ mong có cái xe đạp nhỏ để đi học. Thế rồi ước mong đó cũng trở thành hiện thực. Bố mẹ có mua một chiếc xe đạp nhỏ kiểu dáng thể thao đó là một chiếc xe rất khỏe, khung dày, chắc nên có thể trở nặng được. Mỗi lần cu cậu leo dốc là mệt nhoài vì phải kéo thêm một khối sắt nặng chịch, chưa kể vào những ngày nắng hè nhà nhà rải rơm phơi khắp trên đường.

Thế là quyết định rủ thêm người bạn cùng xóm đi cùng trên chiếc xe đó. Hý hửng hai thằng đèo nhau đi được nửa đường qua giữa cánh đồng ít nhà dân gần đó thì ‘đoàng’! nghe như tiếng pháo nổ. Ngây thơ đến mức hai thằng còn hỏi nhau tiếng nổ ở đâu nghe vang quá rồi mới phát hiện xe mình vừa nổ, đành xuống xe dắt bộ. Phát hiện ra xe đ lại bị nổ lốp giữa đường, trời nắng chang chang, một người dắt xe, một người sách cặp. Đi được một đoạn thì cũng tìm thấy quán vá săm, thay lốp. Ông chủ quán thấy hai cu cậu dắt xe tới cũng cười hềnh hệch hỏi: “nổ lốp hả?”. Cũng may có mấy nghìn lẻ để dành nên hôm đó sửa được xe và đi tiếp, về nhà mãi mới dám thú nhận về vụ xe hỏng dọc đường…

Lên cấp 2, lúc này cũng lớn hơn rồi, cu cậu lại được đầu tư cho một chiếc xe đạp to hơn chiếc xe trước. Gọi là đầu tư chứ thật là được kế thừa chiếc xe đạp của mẹ. Thế rồi bốn năm học cấp 2, ba năm học cấp ba, chiếc xe đều gắn bó với hắn hàng ngày đến lớp. Nào là những sáng sớm tinh mơ cùng bạn bè đạp xe tới trường, cứ nghĩ lại những mùa đông lạnh giá mà thấy hai bàn tay cóng lại. Rồi thì những ngày hè oi ức, cứ từng đoàn đạp xe, vừa đạp vừa nói chuyện. Thách thức nhất là học cả sáng, cả chiều nên có những hôm sáng đi học, trưa về ăn cơm rồi chiều lại đạp xe đi. Sau gần 10 năm trời, chiếc xe vẫn còn đó, những cũ kỹ và han gỉ hết cả…

Khi vào đại học, do ở trọ xa trường, và cũng có thời gian đi làm thêm cũng có tiền mua một chiếc xe máy hiệu Honda. Chiếc xe đạp ngày xưa cũng không còn đi nữa, nhưng xe vẫn còn đó. 

Để lại bình luận của bạn

avatar